Một thứ gì đó của quá khứ bất chợt tràn về…
- Anh yêu em. Nhưng anh có dám chết vì em không?
- Tại sao lại hỏi câu hỏi ngốc ngếch ấy.
- Em không biết, nhưng anh có dám chết vì em không? Đừng đánh trốnglảng, trả lời đi.
- Nếu chúng ta gặp nạn. Và chỉ một người sống. Anh sẽ chết và em được sống, như thế đã coi là chết vìem chưa?
- Không, cái đó khó xảy ra lắm. Cái khác đi anh.
- Vậy nếu em bị người ta vây đánh. Anh sẽ lao vào đánh chúng nó, lôi em ra và bị chúng nó đánh chết. Như thế đã gọi là sẵn sàng chết vì em chưa?
- Không nghe, cái đó càng không. Lần nữa mà không nói được là em dỗi đó nghe chưa…
- Thế nếu em bắt anh nhảy xuống nước. Anh sẽ nhảy dù anh chả biết bơi. Như thế chắc em vừa lòng rồi chứ gì.
- Hi, vâng, thế thì được
- Còn em. Em có sẵn sàng chết vì anh không?
- Chết vì anh, không đâu. Em xinh như thế này, em phải sống chứ!
- Anh hiểu rồi.
Đó là những tin nhắn vào đêm 28 tết mà chúng tôi nói với nhau. Cười,ừ thì cười nhiều đấy. Nhưng lúc ấy tôi đã nghĩ rằng. Rốt cuộc em chẳnghề yêu tôi nhiều lắm. Em đâu có dám chết vì tôi. Em đã nói ra như vậy cơ mà. Còn tôi dám nói. Tôi dámnói tôi chết vì em. Nhưng rồi trong thâm tâm lại nghĩ. Nếu những điều kia thành sự thật, tôi có dám không.Tôi có dám chết như tôi đã nói không. Chắc không đâu. Vì thế tôi chẳng suy nghĩ gì nữa. Im lặng và ngủ.
Rồi thời gian cứ thế trôi đi. Bẵng đi 1 tuần. Rồi cái ngày định mệnh ấy đến. Mùng 3 tết. 9h sáng tôi nhận được 1 tin nhắn:
- Ba má về quê hết rồi. Ở nhà buồn lắm, anh lên đây với em đi.
Và tôi lên. Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào ngôi nhà ấy. Ngày hôm ấy chúng tôi đã làm chuyện đó.Đó là lần đầu tiên của cô ấy. Nhưng khi 2 đứa vẫn ở bên nhau, thì chuông cửa kêu. Ba cô ấy gọi điện bảo xuống nhà mở cửa. Tá hoả, mặc vội quần áo, tôi nhảy ra ban công tầng 2 phía sau và đi đường ngõ chạy trốn để mặc cô ấy giải quyết tất cả, giải quyết mớ hỗn độntôi mang lại, giải quyết chiếc xe vẫn nằm trong nhà.
Mất liên lạc trong 1 tuần. Trong thờigian ấy, tôi đã gọi cho cô ấy không biết bao nhiêu cuộc. Nhắn không biết bao nhiêu tin nhắn, nhưng tất cả những gì nhận được chỉ là lời trả lời của tổng đài viên. Tôi cũng không dám bước chân đến ngôi nhà ấy, không dám gọi đến số máy bàn. Khi ấy, tôi quá hèn nhát, quá yếu mềm. Tôi sợ, tôi sợ mọi người biết tôi là ai.
Một ngày tôi nhận được một cuộc điện thoại. Một số lạ, khi nhấc máy thì nghe giọng cô ấy. Vừa khóc vừa nói:
- Anh à, anh lên nhà em đi. Ba má biết tất cả rồi. Ba má nói nếu anh không lên, sẽ không cho em đi học nữa. Ba má đập điện thoại của em rồi. Sau đó cấm cửa. Không cho em ra ngoài. May mà hnay bạn em đến.Em mới mượn được điện thoại gọi cho anh. Em nhớ anh nhiều lắm…
Tôi không nói nhiều. Rồi cúp máy. Lấy xe lên nhà cô ấy dường như ngay lập tức. Lần thứ 2 bước vào ngôi nhà đó. Nó không còn cảm giácháo hức như lần đâu tiên, mà là cảm giác sợ sệt, lo âu.Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, rằng lên đó sẽ nói những gì, sẽ làm gì, sẽ bắt đầu, kết thúc ra sao. Nhưng khi đến nơi, ngồi vào ghế salon, tôi đã không nói được gì cả. Chỉ nghe ba má cô ấy nói. Tôi nhớ như in những gì ba má cô ấy trách tôi. Sau đó hỏi :
- Cậu sẽ làm gì. Cậu sẽ cưới con gái tôi chứ?
Một cái gì đó bốc lên khi nghe câu hỏi ấy. Tôi đứng lên, nhìn thằng vàomắt 2 người và nói:
- Thưa bác, con sẽ cưới. Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ con chỉ là một sinh viên, con chưa có gì cả. Con sẽ cưới. Nhưng phải là khi con thành đạt. Chúng con thật sự yêu nhau…
Và tôi tự hào về câu trả lời của mình. Rằng đó là một câu trả lời sáng suốt. Tôi nghĩ rằng mình thật thông minh khi nói như vậy. Nhưng không, đập vào mắt tôi là hình ảnh 2 người quay sang mắng mỏ con gái mình.
- Đấy, mày thấy chưa, nó có yêu mày đâu. Có cưới mày đâu mà mày ngu thế…
Tôi shock, người lặng đi và xin phépra về ngay sau đó. Khi cô ấy đưa tôi ra cửa, tôi chỉ kịp dúi vào tay cô ấy chiếc điện thoại của tôi. Và không nói gì cả.
- Khi em đi làm. Khi anh đã học xong. Khi đầy đủ mọi thứ cho 1 gia đình. Em sẽ lấy anh. Sẽ mãi là như vậy anh ạ. Em yêu Anh!
- Em cũng vậy, sau tất cả chỉ thấy yêu và nhớ anh nhiều hơn thôi. Nhưng lần này bố mẹ quyết tâm lắm. Em sợ phải ở nhà lắm anh ơi, em sợ lắm!
- Em vẫn yêu anh nhưng thời gian tới chúng ta sẽ không được ở bên nhau đâu. Bố mẹ vừa bắt em viết giấy xin đc đi học. Nhưng dù thế nào đi nữa. Em vẫn yêu anh. Còn anh?
-Vâng, em hạnh phúc lắm. Anh biết lúc anh nói có cưới, em đã khóc không. Em hạnh phúc khi anh coi em là vợ. Em yêu anh!
Thêm 1 tuần nữa qua. Tôi không thể gặp cô ấy. Chúng tôi vẫn chỉ giữa liên lạc qua điện thoại cho đếnngày bố mẹ cô ấy tịch thu nó. Và nhờ người đem trả cho tôi. Từ ấy, tôi mất liên lạc hoàn toàn. 2 tuần tôi sống trong vô vọng, tôi nhớ cô ấy. Nhưng lại không đủ dũng khí lần thứ 3 bước qua cánh của đó. Tôi sợ, tôi lo sợ cho bản thân tôi. Tôi sợ nếu tôi xuất hiện, cô ấy sẽ bị đánh, bị mắng. Tôi sợ nhìn thấy hình ảnh ấy. Sợ những lời mắng nhiếc như hôm trước sẽ xảy ra. Và tôi cam chịu.
Cho đến 1 ngày. Một người gọi đến số của tôi. Không nói gì hết, tôi biết đó là em, tôi hỏi, hỏi rất nhiều nhưng phía bên kia không ai nói gì cả. Chỉ có 1 bài hát vang lên.Tôi nhận ra bài hát ấy “Một trái tim mộttình yêu”. Bài mà ngày xưa em đã rất thích.
Rồi cúp máy. Tôi đã gọi lại số đó. Nhưng lại thuê bao. Lại là thuê bao. Tôi ghét cái cách này. Tại sao, tại sao không nói với tôi một lời? Tôi không chịu đựng thêm được nữa, đêm hôm ấy tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi phải gặp em, dù chuyện gìxảy ra đi nữa. Sáng hôm sau, tôi cúphọc lao xe như điên đến đó. Nhưng cánh cửa đóng im lìm. Không có ai ởnhà. Tôi chạy sang hàng xóm hỏi thìbiết, đêm hôm qua cô ấy đã cắt cổ tay và đang cấp cứu ở viện. Họ nói em ngu ngốc, còn trẻ mà đã nghĩ quẩn. Họ trách thằng con trai đã làm hỏng đời cô ấy. Và hỏi tôi là ai. Tôi không nói được một lời, quay lưng bỏ chạy….
Và tôi đã mất cô ấy. Tất cả chỉ vì tôi,tất cả sai lầm là của tôi. Để rồi hôm nay khi ngồi đây viết lại tất cả những dòng này. Thêm một lần tôi đã khóc. Thêm một lần tôi lại nếm sự mặn chát của nó. Ân hận là quá muộn…
Có những sai lầm không thể sửa chữa.
Gần 3 năm đã qua. 3 năm ấy, có những lúc tôi điên cuồng lao vào những cuộc tình chớp nhoáng. Rồi có những lúc lặng lẽ trong góc tối 1 mình, nhớ đến những kỷ niệm về em. 3 năm, có lẽ thời gian đó quá ít. Nhưng hình như tôi phải đứng dậy thôi. Có lẽ ở đâu đó, em cũng mong điều ấy đến với tôi.
Tôi biết những kỉ niệm xưa cũ, tôi biết người con gái ngày xưa, nhưngtôi không cố để tìm lại em – người con gái đó nữa. Tôi chỉ biết tôi sẽ yêu em trong tất cả!
Haizzz.CuỘx đỜj pẤt kÔq
co pe naj woa kho daj , cuox doj naj pjt pn thu wuj ja de mjh pkaj tran trog , c0n gaj thu wuj ja nkat la tkan sat , dug lam haj doj mjh 1cah zo ngja
dug o lap truog kon gaj mjh thay co gaj nay ju ngj con traj rat nhju nhug 1 phut hk kon doj noj ngj mjh ju mak da tu ket ljeu doj mjh that hk dag .ns thj ns the nhug den luc mjh la co ay mjh hk pjt mjh faj lam j nua nhug chet co le mjh hk dam lam the .kon ngj kon traj thj mjh ngj pan chua that su ju co ay neu nhau thj hk koa su ngan kag nao koa the chja loj 2 ngj au va a da mat dj tat ka uj nhug j a lam cho co ay rat la jt neu a mun mjh hc thuc thj a faj thua woj gja djh de djh hon uoc uj 2 ngj lay nhau thj ms cn hk nhu w nua .gjá mak dem nge djen thoj kua co ay a den nhak co ay ngay thj tot uj. Nhug thoj mjh ngj rag trog cn nay kuj kug thj a ms chjh la ngj dau kho
Hèn nhát. Vô dụng. Người con gái mình yêu còn k giữ nổi, sau này sẽ thế nào. Ko bao giờ cần loại đàn ông vô trách nhiệm như thế
A sẽ ko zám ckjt zỳ e đou,vj a kòn kả trăm đứa kon gáj đag xết hàg ckờ a kja
Duq tjn vao may tken k.traj, chj toan ja doj k aj tkat loq ka?
Cô gaj manh me 1 ckut va nq con traj dunq cam 1 ckut tki tot uj
Kũq bìh thườq thôi .Ừ lỗi do thèq kia .Nhưq sao pé này iếu đuối quá .K chờ đợi đc hay sao mà pải đi làm kái việx dại dột như thế .
"Hãy trân trọq nhữq qì mìh đaq có .Đừq để đến khy mất đy òi pạn ms pýt mìh đã có thứ qì "
caj loaj c.traj dam lam ma ko dam nhan.n chj thjk lam tjnh thoj ak chu ko muon chju trak nhjem sao.bjo laj ja vo hoj han
Nkjn Jốg mjk, zkưng mjk ko nkư zậy đâu
khon nan.dan og bjo mak mom nkj???vay ma co lm dc nku mk ns dau.toan gja doj.
đàn ôq tính cách như đàn pà...thậm chí tệ hơn...
dok doan dau thj hay nhu romeo &juljet. Nhug ve cuoj thj ksj ket buon wa'
3 nayl.tinh vs nq tar. Bh konnhat' gan nua. Dy chet dy la zua. Soq lam zi` cho chat^. dat^'
@@''!k hỉu nổi k.trai pây h.iu thật kũg tùy mỗi ng.kòn kái máu thíx l.tình zs gái thì k pao h pỏ đx.hỏi s mh k dám wen ai.sợ lắm.>"<''!!!
Dm khốn nạn,kặn pã,rẻ rák
Dkm.tkag nay dug la nhuc mat ma.hajz
Dm caj thag nay con trai j ma jam lam ma k jam nhân lâm má hé thu dien cua boy lai con ja vo nhân loi
Gan gjog m. Nhug van kem xa.